Quay lại danh sách bài viết

Ghi chép xem deal Taoyuan A8 (2)|EITH: Biến nước thải thành tài nguyên, và pitch phải để người ngoài ngành nghe hiểu

NTUTEC rủ chúng tôi tới Taoyuan A8. Điểm dừng thứ hai, EITH: thu hồi amoniac và amoniac lỏng, 8+ khách hàng công ty niêm yết, và cách nói rõ nỗi đau, công nghệ, mô hình kinh doanh bằng ngôn ngữ bình dân khi VC không rành lĩnh vực của bạn.

Tóm trong một câu

Dưới nồng độ 20%, nước amoniac là chất thải bạn phải trả tiền để xử lý. Trên 20%, nó là tài nguyên bán được tiền. Thiết bị cô đặc mà EITH bán về bản chất là giúp khách hàng vượt qua lằn ranh đó. Công nghệ rất cứng, nhưng hôm đó mạch pitch bị tãi ra, và điều đó pha loãng mất những con số đáng nhớ nhất.

Luận điểm cốt lõi

  • Thị trường là cứng, không co giãn: quy định ngày càng ngặt, và lượng nước dùng của ngành công nghệ cao gần như tăng gấp đôi từ 2016 tới 2024. Không xử lý là không được.
  • Mô hình kinh doanh thật ra rất rõ: tư vấn và thiết kế kỹ thuật chiếm khoảng 90% doanh thu và gánh dòng tiền, còn sản phẩm tài nguyên hóa (amoni nitrat, tấm PU, biên khoảng 50%) mới là động cơ tăng trưởng mới.
  • Thuê ngoài xử lý chất thải không phải là đẩy trách nhiệm: Điều 30 Luật Xử lý Chất thải nói rõ trách nhiệm vẫn truy về nguồn phát sinh. Đó mới là lý do thật khiến khách hàng niêm yết chịu trả tiền.
  • Thu hoạch lớn nhất của buổi này không phải điện phân amoni nitơ, mà là bài học pitch: VC chưa chắc hiểu lĩnh vực của bạn, và nếu phần nói bình dân hỏng thì những con số phía sau không ai đỡ được.

Vì sao tôi ghi lại nhà này

Tiếp nối Ghi chép xem deal Taoyuan A8 (1) Ruomei, nhà thứ hai trong cùng buổi, bài hai trong bốn bài: EITH Technology Co., Ltd.

Bài Ruomei thiên về vật liệu và tản nhiệt. Nhà này thì là xử lý nước thải và kỹ thuật tuần hoàn tài nguyên. Nói thật, có một đoạn dài ở giữa tôi nghe không hiểu. Về nhà tra xong mới xâu được lại, và lúc đó tôi mới nhận ra chính chuyện “nghe không hiểu” mới là phần đáng viết nhất của bài này.


EITH làm gì

Nói bình dân: họ giúp nhà máy thu hồi amoniac và nước amoniac trong nước thải, biến thành nguyên liệu có thể bán hoặc dùng lại, thay vì tốn tiền xả bỏ như rác.

Đối chiếu với website và dữ liệu công khai, họ định vị là tư vấn EPC cộng thiết kế giải pháp. Công nghệ lõi gồm điện phân amoni nitơ, khử nitơ siêu trọng lực (RPB), chưng cất MVR, chuyên xử lý các vấn đề nước thải và khí thải liên quan tới amoniac và nước amoniac.

Khách hàng và hiện trường

  • Họ nhắc tới 8+ khách hàng là công ty niêm yết
  • Khách hàng đến từ các ngành bán dẫn, hóa chất, điện tử
  • Điểm chung của nhóm khách này: dùng nước nhiều, thành phần nước thải phức tạp, áp lực pháp lý cao, xử lý không tốt là thành chi phí cộng rủi ro dừng chuyền

Thu hồi cái gì

Lời tại chỗ và website cùng một hướng. Họ đẩy “chất thải” về phía “tài nguyên”:

  • Amoni nitrat
  • Amoniac lỏng tái sinh
  • Tấm PU (tài nguyên hóa từ PU thải)

Báo chí cũng từng nhắc tới hệ thống thu hồi amoniac và tái sinh amoniac lỏng, biến nước thải amoni nitơ thành amoniac lỏng cấp công nghiệp với tỉ lệ thu hồi công bố trên 95%.

Tại chỗ có một logic kinh doanh rất dễ nhớ: nước amoniac dưới nồng độ 20% bị tính là chất thải, phải tốn tiền xử lý; trên 20% thì có thể bán như tài nguyên. Việc EITH làm về bản chất là cô đặc và thu hồi nước thải nồng độ thấp cho vượt qua lằn ranh đó, biến “chi phí xử lý” thành “sản phẩm bán được”. Một ngưỡng nói gọn trong một câu xứng đáng nằm ở mạch chính của pitch hơn nhiều so với một chuỗi hóa học dài dòng.

Doanh thu từ đâu? Cấu trúc được nói rất cụ thể:

Hạng mụcHiện trạng
Tư vấn và thiết kế kỹ thuậtKhoảng 90% doanh thu (thiết bị cô đặc, EPC, tư vấn; là xương sống dòng tiền)
Sản phẩm tái sử dụng tài nguyênĐộng cơ tăng trưởng mới chủ lực (amoni nitrat, tấm PU, v.v.)
Biên lợi nhuận sản phẩmTại chỗ nhắc khoảng 50%

Nói bình dân: hôm nay họ sống bằng xây thiết bị cô đặc và làm kỹ thuật cho nhà máy; ngày mai họ muốn kéo biên lên bằng biến vật thu hồi thành sản phẩm bán được. Lớp doanh thu thứ nhất là EPC cộng thiết bị cô đặc. Lớp thứ hai mới là bán các sản phẩm tài nguyên hóa như amoni nitrat và tấm PU.

Khách hàng trả phí kỹ thuật để nước thải trong nhà máy chuyển từ “chỉ có thể xử lý như chất thải” sang “đủ nồng độ để thu hồi hoặc bán lại”. Nếu EITH dựng được cả phần sản phẩm phía sau, họ không còn chỉ là công ty kỹ thuật mà là mô hình kỹ thuật kéo sản phẩm, sản phẩm kéo biên lợi nhuận.

Phần tôi nghe không hiểu, về nhà mới sắp xếp lại

Giữa bài trình bày có một đoạn dài tôi thật sự không nắm được, với amoniac lỏng, nước amoniac, amoni sulfat, thêm axit sunfuric lặp đi lặp lại. Sau khi tra cứu và đối chiếu ghi chép, tôi thử xâu lại bằng ngôn ngữ bình dân (nếu hiểu sai, mong được chỉ giúp):

Thuật ngữNói bình dân là gì
Nước amoniacKhí amoniac hòa trong nước. Nước thải nhà máy thường chứa rất nhiều “amoniac loãng”, nồng độ thấp.
Amoniac lỏngAmoniac dạng lỏng nồng độ và độ tinh khiết cao hơn, bán được làm nguyên liệu cho quy trình công nghiệp hoặc điện tử. Có thể hình dung là bản nâng cấp của nước amoniac sau khi cô đặc và tinh chế.
Amoni sulfatSản phẩm khi amoniac gặp axit sunfuric, ở dạng rắn hoặc dung dịch, có thể thu hồi hoặc bán.
Thêm axit sunfuricMột bước thường gặp trong quy trình: cho axit sunfuric vào nước thải hoặc khí thải chứa amoniac để “bắt” amoniac thành amoni sulfat cho dễ thu hồi, thay vì để nó thoát ra.

Xâu thành một mạch, đại khái như sau:

Nước thải chứa amoniac (nồng độ thấp, dưới 20% = chất thải)
  → thiết bị cô đặc (EITH xây cho nhà máy, cũng là nguồn doanh thu chính)
  → nước amoniac (nồng độ tăng, vượt 20% là có giá trị tài nguyên)
  → từ đây có hai đường:
       ├─ tinh chế → amoniac lỏng (bán làm nguyên liệu quy trình)
       └─ thêm axit sunfuric → amoni sulfat (một sản phẩm thu hồi khác)

Phần nói về biến amoni sulfat thành nước amoniac, chương trình của Bộ Môi trường, và bước thêm axit sunfuric đều nằm ở khúc giữa và cuối chuỗi này. Với người có nền hóa công thì đây có thể là ngôn ngữ hằng ngày. Với người ngoài ngành như tôi, nếu không vẽ sơ đồ đơn giản này trước, rất dễ nghe thành một đám thuật ngữ bay loạn.

Điều này cũng ứng với lời Howard: VC không cần bạn kể hết chuỗi hóa học, mà cần hiểu bạn kiếm tiền ở khúc nào (thiết bị cô đặc) và vì sao khách hàng buộc phải trả (dưới 20% xử lý rất đắt, trên 20% bán được). Chi tiết có thể để backup. Mạch chính nói bấy nhiêu là đủ.

Hợp tác học thuật

Họ nhắc tới việc hợp tác tích cực với nhiều đại học, và công nghệ liên quan tới CDI cùng Đại học Quốc lập Đài Loan đã thương mại hóa. Báo chí cũng từng nhắc tới hợp tác với NTU, Fooyin và khoản tài trợ từ chương trình đổi mới công nghệ xử lý nước thải của Bộ Môi trường. Với startup dạng kỹ thuật, “đã thương mại hóa” thuyết phục hơn “chỉ có bài báo” rất nhiều.


Vì sao đây là thị trường vừa cứng vừa tăng trưởng

Họ nhấn hai lực đẩy bên ngoài:

  1. Quy định ngày càng ngặt: tiêu chuẩn xả thải và thanh tra môi trường siết liên tục, nhà máy không còn pha loãng để cho qua được nữa.
  2. Lượng nước dùng tăng gấp đôi: lượng nước dùng hằng năm của ngành công nghệ cao gần như gấp đôi trong giai đoạn 2016–2024. Dùng càng nhiều nước thì nhu cầu xử lý và thu hồi nước thải càng cứng.

Ngoài ra còn một thay đổi về nâng cấp nhu cầu. Trước kia nhà máy đi tìm xử lý nước, tâm thế chủ yếu là càng rẻ càng tốt, đạt chuẩn rồi xả là xong. Nay ngoài tuân thủ còn phải đối mặt áp lực báo cáo ESG, giảm carbon, kinh tế tuần hoàn.

Từ “xử lý chất thải” sang “làm ra sản phẩm bán được”: logic kinh doanh dễ hiểu nhất tại chỗ

Có nhắc tới chuyện một số nhà máy chủ động tìm EITH, lý do không chỉ là tiết kiệm phí xử lý mà còn căn bản hơn:

Nếu nước thải hoặc dịch thải bị xác định là chất thải, bạn phải thuê ngoài đi dọn, điền liên đơn, truy vết dòng chảy, có chuyện thì vẫn có thể truy ngược về mình;
Nếu qua cô đặc, thu hồi mà biến nó thành sản phẩm bán lại được (nước amoniac, amoniac lỏng, amoni sulfat), tính chất đổi từ “chất thải phải tốn tiền dọn” thành “tài nguyên có giá trị”.

Đây cùng một câu chuyện với ngưỡng 20% ở trên: nồng độ đủ thấp thì bạn có chất thải; nồng độ đủ cao và tinh chế tới nơi thì bạn có cơ hội thành nguyên liệu. Thiết bị cô đặc mà EITH bán, về bản chất là giúp khách hàng vượt qua lằn ranh đó.

Nó gắn với pháp luật thế nào (phần tôi tra sau)

Câu nói tại chỗ rằng thuê ngoài xử lý chất thải thì trách nhiệm truy vết vẫn nằm ở nguồn phát sinh là đúng hướng. Theo Luật Xử lý Chất thải:

  • Điều 30: doanh nghiệp ủy thác cho người khác dọn chất thải vẫn phải chịu trách nhiệm dọn dẹp liên đới. Nếu bên nhận ủy thác không xử lý đúng cách mà bạn lại chưa làm tròn nghĩa vụ chú ý thích đáng (kiểm tra giấy phép, ký hợp đồng, khai báo dòng chảy, kiểm tra), bạn còn có thể phải chịu trách nhiệm cải thiện môi trường liên đới.
  • Điều 31: doanh nghiệp được chỉ định còn phải khai báo dòng chảy chất thải trực tuyến, phương tiện vận chuyển phải gắn thiết bị giám sát GPS.
  • Điều 52: khai báo hoặc quản lý không tốt có thể bị phạt 6.000 tới 3 triệu Đài tệ (chất thải công nghiệp thông thường) hoặc 60.000 tới 10 triệu Đài tệ (chất thải công nghiệp nguy hại), và có thể bị phạt liên tiếp theo lần.

Nói bình dân: thuê người dọn chất thải không đồng nghĩa với phủi tay. Bạn vẫn phải quản, phải truy, phải lưu hồ sơ. Công ty vận chuyển đổ bậy thì hóa đơn vẫn có thể tính về bạn.

Nên giá trị của EITH không chỉ là “cộng điểm môi trường”:

Đường truyền thốngĐường của EITH
Nước thải chứa amoniac = chất thảiSau khi cô đặc = nước amoniac, amoniac lỏng, amoni sulfat bán được
Tốn tiền thuê ngoài dọn cộng truy vết liên đơnThu hồi trong nhà máy, giảm khối lượng đi vào quy trình quản lý chất thải
Chi phí tuân thủ cộng rủi ro trách nhiệm liên đớiTài nguyên hóa cộng câu chuyện ESG cộng cơ hội tạo doanh thu phụ

Điều này cũng giải thích vì sao khách hàng niêm yết quan tâm: họ cần hơn cả việc xả thải đạt chuẩn. Họ cần một lời giải khai báo được, truy vết được, viết được vào báo cáo phát triển bền vững. Từ “rẻ nhất mà qua được” thành “vừa rẻ, vừa giảm carbon, lại vừa hạ trách nhiệm chất thải”, lý do trả tiền nhiều lên.

Đây không phải món tự chọn dành cho ai có ý thức môi trường, mà là khoản chi bắt buộc bị đẩy lên đồng thời bởi chi phí tuân thủ cộng chi phí nước cộng áp lực ESG cộng trách nhiệm liên đới về chất thải.

Kiếm tiền thế nào (bốn tuyến tài nguyên)

Mô hình kinh doanh được nói thành bốn nhóm thu hồi tài nguyên:

Tuyến tài nguyênHiểu bình dân
PU thảiTài nguyên hóa vật liệu PU thải; sản phẩm thu được như tấm PU, tại chỗ nói biên khoảng 50%
Axit sunfuric thảiThu hồi và tái sử dụng axit thải trong quy trình, giảm chi phí nguyên liệu và chi phí chất thải nguy hại
Tài nguyên năng lượng amoniacThu hồi nước thải, khí thải amoni nitơ, chuyển thành amoniac lỏng hoặc mở rộng sang năng lượng hydro; phía kỹ thuật là thiết bị cô đặc
Tài nguyên nitrat thảiThu hồi chất thải chứa nitrat; sản phẩm tái sử dụng như amoni nitrat, tại chỗ nói biên khoảng 50%

Với khách hàng, giá trị thường là kép: bớt tiền xử lý nước thải, và kiếm thêm hoặc tiết kiệm tiền nguyên liệu. Với EITH thì 90% tư vấn thiết kế kỹ thuật giữ nền, còn sản phẩm tài nguyên hóa (amoni nitrat, tấm PU) là tuyến doanh thu mới biên cao hơn, đáng để phóng lớn.


Tình trạng công ty (đối chiếu dữ liệu công khai)

  • Tên chính thức: EITH Technology Co., Ltd.
  • Mã số thuế 42789850, thành lập 2018 (dữ liệu đăng ký còn có bản ghi thành lập năm 2017)
  • Người đại diện: Tsai Tsung-yi
  • Vốn: khoảng 50 triệu Đài tệ (thực góp khoảng 31,6 triệu)
  • Cơ sở: Toufen, Miêu Lật
  • Website: eith.com.tw
  • Học thuật: hợp tác tích cực với nhiều đại học; CDI của NTU đã thương mại hóa (lời tại chỗ); báo chí cũng nhắc tới NTU, Fooyin và tài trợ của Bộ Môi trường

Con số 8+ khách hàng niêm yết là lời tại chỗ, sau này có trường hợp công khai được thì bổ sung danh sách.


Bài học pitch buổi này dạy tôi: VC chưa chắc hiểu lĩnh vực của bạn

Thu hoạch lớn nhất của tôi ở EITH không nằm ở chi tiết điện phân amoni nitơ, mà ở cách nói chuyện chuyên môn cho người ngoài ngành nghe.

VC không nhất thiết là chuyên gia lĩnh vực của bạn. Nước thải bán dẫn, khử nitơ siêu trọng lực, chưng cất MVR, với nhiều người trong phòng đều là từ lạ. Nếu bài trình bày mặc định “ai cũng hiểu” thì người nghe rớt mạch rất nhanh, phần mô hình kinh doanh phía sau không có chỗ đỡ.

Tôi nghĩ một cấu trúc hiệu quả có thể cố định thành bốn đoạn, và đoạn công nghệ nhất định phải nói bình dân:

  1. Chúng tôi là ai
    Một câu định vị. Ví dụ: chúng tôi là công ty kỹ thuật giúp nhà máy công nghệ cao thu hồi amoniac trong nước thải thành nguyên liệu dùng lại được.

  2. Đang gặp nỗi đau gì
    Nói bằng ngôn ngữ của khách hàng: quy định siết chặt, lượng nước tăng gấp đôi, phí xử lý đắt lên, rủi ro dừng chuyền. Đừng vừa mở màn đã chất một đống tên thiết bị.

  3. Giải quyết ra sao (công nghệ nói bình dân)
    Ví dụ: chúng tôi “vớt amoniac trong nước thải ra, tinh chế, biến thành amoniac lỏng hoặc nguyên liệu”, chứ không xả xuống sông. Chi tiết để backup, nhưng mạch chính phải để người ngoài nghe hiểu.

  4. Vậy kiếm tiền bằng cách nào
    Bốn tuyến tài nguyên (PU thải, axit sunfuric thải, năng lượng amoniac, nitrat thải) chính là câu trả lời cho câu hỏi này. Nhà đầu tư muốn nghe: ai trả tiền, trả cho cái gì, vì sao bây giờ buộc phải trả.

Howard nhắc tại chỗ: bớt tãi ra, nói nhiều số hơn

Lúc Q&A, Howard của NTUTEC nói rất thẳng: đừng bàn quá nhiều chủ đề tãi ra, hãy để thời gian cho ba câu cốt lõi:

  1. Rốt cuộc có sản phẩm gì (cái gì giao được, sản xuất được, thu tiền được)
  2. Bán được bao nhiêu (doanh thu, đơn hàng, số khách hàng, tốc độ tăng trưởng)
  3. Lợi nhuận bao nhiêu (biên gộp, dòng tiền, hoàn vốn mỗi dự án)

Đây là nửa sau của cùng một logic với “LP và VC chưa chắc là chuyên gia lĩnh vực đó”.
Nói bình dân để người ta nghe hiểu, nhưng cuối cùng VC vẫn phải quyết định đầu tư hay không. Công nghệ sâu tới đâu, mà nghe xong không ai biết bạn bán được bao nhiêu, lãi bao nhiêu, thì rất khó đi bước tiếp theo.
Câu của Howard tôi ghi lại thành: con số không biết nói dối.

Với người khởi nghiệp, thay vì bỏ mười phút kể năm ứng dụng mở rộng có thể có, chẳng thà dùng năm phút nói rõ sản phẩm chủ lực, số tiền đã giao và cấu trúc biên lợi nhuận. Đề tài tãi ra để lúc bị hỏi hãy trải.

Cổ phần 51:49? VC thích 7:3 hơn

Ở A8 còn nghe một nhắc nhở liên quan cap table: VC khá không thích cấu trúc cổ phần sáng lập 51:49, kiểu gần như chia đôi, và chỉnh về 7:3 sẽ dễ ưa hơn.

Không phải VC muốn bóc lột ai, mà là góc nhìn đầu tư và quản trị:

  • 51:49 nhìn thì công bằng, nhưng quyền quyết định mờ: việc lớn dễ giằng co, nhà đầu tư sẽ hỏi “rốt cuộc ai là người quyết?”
  • 7:3 thường cho thấy có nhà sáng lập chủ đạo rõ ràng, chiến lược, gọi vốn, đàm phán đối ngoại đều có một chủ thể; người còn lại vẫn là co-founder cốt lõi, nhưng phân vai rõ hơn

Tất nhiên tỉ lệ thực tế phải nhìn đóng góp, thời điểm tham gia, công nghệ và vốn, không thể cắt máy móc. Nhưng nếu đội vẫn còn quanh quẩn ở 51:49 thì tín hiệu từ A8 là: giải quyết sớm quan hệ chính phụ có lợi cho việc lấy tiền VC hơn là tuyên bố “hoàn toàn bình đẳng”.

VC không chỉ cho vốn: giới thiệu quan hệ cũng là một sản phẩm

Cũng trong đoạn sau của buổi A8, lúc (4) AWAREK pitch, Howard nhắc rằng anh có quen người ở một công ty phòng cháy chữa cháy, có cơ hội thì giới thiệu. Với đội làm ảnh nhiệt và kịch bản cứu hỏa, câu đó cụ thể hơn nhiều so với “chúng tôi có rất nhiều nguồn lực”.

Người khởi nghiệp chọn VC, ngoài định giá và điều khoản, còn thường nhìn: ai giúp tôi nối được tới khách hàng tiếp theo, gói thầu tiếp theo, cánh cửa ngành tiếp theo. Vốn là điều kiện cần; giới thiệu quan hệ nhiều khi mới là điều kiện khác biệt.

Cảm nhận tại chỗ của tôi: kể chuyện công nghệ quá nhiều lại làm loãng manh mối mà VC cần

Thành thật mà nói, nghe tới nửa sau buổi EITH đầu tôi bắt đầu hơi đuối, không phải vì công ty yếu, mà vì mạch kể cứ tãi ra.

Bài trình bày kéo dài mãi: amoni sulfat làm sao thành nước amoniac, ăn khớp với chương trình nào của Bộ Môi trường, thêm nhiều chi tiết quy trình và nền học thuật. Với người có nền kỹ thuật thì có thể rất hay; nhưng với nhiều VC trong phòng, đây không phải thông tin cốt lõi để quyết ngay có đầu tư hay không.

Thứ VC thường quan tâm:

  • Hiện bạn bán chủ yếu cái gì
  • Đã bán được bao nhiêu (doanh thu, đơn hàng, số khách hàng)
  • Có lãi không (biên, dòng tiền, chu kỳ hoàn vốn)

Chương trình của Bộ Môi trường và chuỗi hóa học từ amoni sulfat sang nước amoniac có thể chứng minh chiều sâu công nghệ, nhưng đặt ở mạch chính của pitch thì dễ khiến người ta nhớ “công nghệ nhiều lắm” mà không nhớ “kinh doanh đã chạy rồi”. Đó cũng là lý do Howard nhắc bớt tãi. Không phải những nội dung đó không quan trọng, mà là thứ tự và tỉ trọng phải đúng: trước hết để người ngoài ngành hiểu bạn bán gì, bán được bao nhiêu; chi tiết kỹ thuật và nguồn lực chính sách để Q&A hoặc trang backup rồi hãy trải ra, như vậy hợp nhịp ra quyết định của VC hơn.


Chuyện cũ rích, nhưng tại chỗ vẫn hay gặp

Mấy điểm này ứng với các bài ghi chép NTUTEC, lần này lại được nhắc thêm một lượt:

1. Lần này không định nói thì đừng báo trước “lát nữa sẽ nói tới”

Nếu đoạn nào không nằm trong hộp thời gian của lần pitch này thì đừng nói “cái này lát nữa tôi sẽ nói”.
Người nghe nhớ lời hứa đó, kết quả bạn không nói tới thì niềm tin lại giảm. Hoặc nói ngay bây giờ, hoặc để Q&A ai hỏi thì trả lời.

2. Những từ đệm cần có ý thức nói bớt

Những chữ đó nhiều lên thì độ trôi chảy tụt thấy rõ.
Nghe như đang căng thẳng, như đang chờ phản ứng, như chưa nghĩ ra câu tiếp theo. Thà dừng nửa giây còn hơn lấp đầy câu bằng từ đệm.

3. Không ai phản hồi không có nghĩa là bạn phải nói nhanh hơn

Lúc phòng im lặng, có người càng nói càng nhanh, muốn nói cho xong.
Thật ra càng nên thả lỏng, có nhịp nghỉ: dừng một chút, để một trọng điểm đáp xuống, rồi mới đi tiếp. Nhịp ổn thì người ngoài ngành mới theo kịp.


Ấn tượng nhà này để lại cho tôi

  • Thị trường cứng: quy định cộng lượng nước, hai lực cùng đẩy, không phải món tự chọn.
  • Hạng khách hàng có sức thuyết phục: 8+ khách hàng niêm yết, nếu đúng thì họ đã qua ngưỡng khách hàng lớn.
  • Mô hình rõ: khoảng 90% doanh thu từ tư vấn thiết kế kỹ thuật, tăng trưởng mới nhìn vào sản phẩm tài nguyên hóa (amoni nitrat, tấm PU, biên khoảng 50%); cấu trúc kỹ thuật kéo sản phẩm, sản phẩm kéo biên là hợp lý.
  • Học thuật có điểm rơi: hợp tác nhiều đại học, CDI của NTU đã thương mại hóa, không phải công nghệ trên giấy.
  • Pitch vẫn còn dư địa: những con số này thật ra đủ cứng, nhưng mạch chính tại chỗ vẫn thiên về tãi ra phần kỹ thuật; nếu mở màn nói luôn “90% kỹ thuật, biên sản phẩm 50%, 8+ khách hàng niêm yết” thì hợp nhịp Howard muốn hơn nhiều.

Series Ghi chép xem deal Taoyuan A8 (bốn công ty)

Bài viết liên quan